Thương mại quyết định sản xuất – lối thoát cho nông nghiệp Việt

Suốt mấy thập kỷ qua, Chính phủ luôn đặt ra câu hỏi: “Trồng cây gì, nuôi con gì?”, rồi phong trào xây dựng “cánh đồng 50 triệu/ha. Nhưng tất cả đều thất bại. Phải có một lối đi khác…

Tôi là một nông dân thứ thiệt, có thể làm được tất cả các công việc nông gia ở mức thành thạo đấy các cụ ạ.

Sau bao năm nỗ lực từ tinh mơ tới đêm khuya…mà không khá được, lúc bấy giờ tôi cũng tự hỏi: Làm cách nào để thoát nghèo đây?

Đó không ngờ cũng là câu hỏi lớn của Chính phủ, khi tôi đọc báo, nghe đài thấy cựu Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải đi tới đâu cũng hỏi: “Trồng cây gì, nuôi con gì?”. Tôi nghĩ, các bác ấy muốn tìm lối thoát cho nền nông nghiệp VN thật sự.

Sau này, mãi mà không thể trả lời được nên trồng cây gì, nuôi con gì đem lại hiệu quả kinh tế, người ta mới mỉa mai, hài hước rằng: Trồng cây thuốc phiện, nuôi con ca-ve.

Vào vụ thu hoạch cà chua, su hào, bắp cải…mẹ và các thím tôi hôm nào cũng gánh gồng kẽo kẹt xuống thị xã bán từ tờ mờ sáng. Bán khó lắm vì nhiều người bán, cho nên nhiều hôm bán rẻ như cho, hoặc tiếc của lại gánh mang về.

Cực nhọc quá, bà đâm mê tín, cứ lúc chuẩn bị gánh hàng đi bán lại gọi tôi dậy, bắt tôi ra cổng…Khi nào thấy mẹ quảy gánh ra thì phải nói câu (thần chú :D): Mẹ bán đắt hàng nhanh về nhé. 😀

Chẳng biết có hiệu nghiệm không. Nhưng cứ hôm nào bán hết, được giá…thì về tới cổng cười nói oang oang, còn mua cho anh em tui đùm kẹo mấu, hoặc cái ngô non, quả thị…Hôm nào ế, không biết mà lại hỏi quà là y như rằng bị mắng té tát 😀

Câu chuyện của mẹ, của thím tôi cũng là câu chuyện của xóm làng, của nông thôn miền Bắc (tôi không rõ bà con miền Nam ra sao). Dù bán được nông sản hay không,lứa được lứa mất, lứa bị thiên tai, dịch bệnh tàn phá…nhưng hầu như họ chỉ trồng những nông sản và chăn nuôi những con vật quen thuộc. Không thấy có sự đổi mới gì.

Hai năm gần đây, đã có một số thương lái nổi tiếng, họ đưa ra mấu chốt vấn đề nghe rất lạ: Thương mại quyết định sản xuất.

Quan điểm này nhiều người nghe sẽ không hiểu được. Tôi diễn giải đại ý thế này:

– Lâu nay, bà con nông dân VN mình thích trồng gì, nuôi gì (cảm tính) thì nuôi trồng thứ ấy, cho giống với…ông hàng xóm. Còn có bán được hay không là do…ông trời. Cho nên, cứ được mùa thì rớt giá, mất mùa thì giá cao. Cái này cũng đúng quy luật thôi. Cái gì thừa mứa, cung nhiều hơn cầu thì ê sắc ế.

Kể cả bây giờ vẫn vậy, chúng ta luôn bán cái mình có mà không…bán cái thị trường cần. Nói ngược lại: Cái mà thị trường không cần hoặc ít cần thì lại…đổ xô sản xuất. Cái thị trường cần, còn khan hiếm…thì lại không tạo ra.

Đây là mấu chốt của vấn đề, khiến hàng năm, chúng ta lại hô hào giải cứu…giải cứu! Có cứu được đâu, cứu được một tí thì ăn thua gì!

Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại. Người nông dân suốt ngày bán mặt cho đất, dán mông cho trời…thì làm sao họ biết được: Trồng cây gì, nuôi con gì?

Lê Nam nghĩ, đó là việc của Chính phủ, của Bộ Nông nghiệp và cơ quan liên quan như Bộ KHĐT, Bộ Ngoại giao…vv. Nhà nước phải nghiên cứu, thống kê, làm việc với DN thương mại…để rút ra các kết luận:

– Thị trường trong nước cần gì, không cần gì?
– Thị trường nước ngoài đang cần gì, không cần cái gì?

Những thông tin này là cực kỳ quan trọng, giúp nhà nông điều chỉnh lại mặt hàng mà họ định sản xuất. Tức là chỉ sản xuất ra cái mà thị trường cần, không sản xuất ra cái mình có (nhưng thị trường lại chẳng cần).

Lĩnh vực nông nghiệp là vậy. Các lĩnh vực khác, như công nghiệp, tôi nghĩ cũng vậy thôi. Chị tôi là nhà thương mại lâu năm, am hiểu thị trường Đức và VN từng tâm sự:

Những quốc gia Châu Âu như Đức đã và đang sở hữu những mặt hàng máy móc công nghiệp có chất lượng và uy tín hàng đầu thế giới…Thì VN mình đừng mộng tưởng xuất khẩu những mặt hàng này tới nước họ. Bán hỏng ai mua đâu, thất bại là chắc chắn. Mà nên xuất khẩu những mặt hàng thủ công mỹ nghệ, nông sản đặc trưng xứ cận nhiệt đới…những thứ mà họ không thể sản xuất được, thì mới có cơ may bán được.

Cho nên tôi nghĩ THƯƠNG MẠI QUYẾT ĐỊNH SẢN XUẤT là một quan điểm cực kỳ đúng đắn. Nếu nhà nước lắng nghe người làm thương mại nói, chắc chắn sẽ đem lại những thành quả kỳ diệu cho kinh tế VN.

Ước gì, quan điểm này đến được tai bác Trọng, bác Phúc nhỉ?

Lê Nam, cử nhân Luật, CEO tại Adcentral

2 comments On Thương mại quyết định sản xuất – lối thoát cho nông nghiệp Việt

  • Nhân tài đất Việt hiện nay nhiều vô kể .tâm huyết thiếu nhiều bề . bỏ qua chứ nhân lấy chữ tài . tiền đi trước nên thất bại . khỏi nghiệp viết thất bại 96.% . chứ nhân đi trước biết mình là ai . khả năng . trí tuệ đến đâu . chạy theo chữ tài bỏ nhấn đưa nhau khỏi nghiệp .quan chức bo nhân lấy chữ tài trở thành tham quan .tham họa cho đất nước thấy rõ ràng .
    Kỳ họp quốc hội . Nghe bât cười
    Đại biểu chất trung dung . các bộ trả lời hứa hứa .nhân nhân . bỏ đo . biết bao giờ . lý lịch thang chức giờ lời ra . bỏ xét qua loa .đau xót
    Nông dân các Doanh nghiệp Việt đông thêu ngân sách .chỉ lẳng phí công trình phơi bầy vôn đi vay . nhà thầu nước ngoài . vào làm lao . Doanh nhân đất Việt . thiếu chỉ chẳng màng đến . hệ quả xong rồi còn gì nữa … nhưng vân còn tin có triển vọng . sẽ có anh tài ân dành sau đại hội này . hãy cùng biztime phát triển bản nhé . mình tin tưởng biztime mạng xã hội chuẩn mực của doanh nhân Việt . thời thế đang tới gần

    • Tôi cũng có tài khoản ở Biztime và thi thoảng post tin, bài, ảnh, video…ở đó. Đã âm thầm ủng hộ các bạn từ lâu. Nhưng cạnh tranh trong lĩnh vực MXH mỗi lúc một khốc liệt. Chớ lạc quan quá. Nhìn thẳng vào sự thật để tìm cách vươn lên nhé. Cảm ơn bạn.

Leave a reply:

Your email address will not be published.

Site Footer

Sliding Sidebar

About Me

About Me

Tôi là Lê Nam. Tôi lập ra blog này để chia sẻ những kinh nghiệm trong hơn 10 năm làm kinh doanh.

Social Profiles

Facebook